Là một thí sinh chuẩn bị cho kỳ thi, dù vậy tôi chẳng thể tập trung học hành. Cứ rảnh rỗi là tôi lại đắm mình trong những khoảnh khắc tự thỏa mãn, khiến ước mơ đỗ đại học ngày càng xa vời. Lo lắng cho tôi, mẹ tôi đưa ra một đề nghị táo bạo: bất cứ khi nào tôi cảm thấy “bứt rứt”, gia đình sẽ giúp tôi giải tỏa để tập trung học. Nghe thì có lý, tuy nhiên đạo đức thì… rõ ràng đã sụp đổ. Dù vậy, với một kẻ bị dục vọng chi phối như tôi, đây là tin vui!
Với sự “hỗ trợ” của gia đình, tôi lao vào ôn thi theo cách chẳng giống ai. Mỗi lần tôi “nổi hứng”, chị hoặc nàng họ ngây thơ tôi sẽ nói: “Để đấy cho chị/người đẹp!” rồi nhiệt tình giúp tôi giải tỏa. Thậm chí, có lúc cả hai chị nữ chính đều hào hứng, kéo tôi vào những khoảnh khắc ba người đầy bất ngờ. Quả thật, sau mỗi lần “xả”, đầu óc tôi trở nên tỉnh táo, học hành hiệu quả hơn. Tuy nhiên chỉ một lát sau, cảm giác khao khát lại trỗi dậy… Liệu cách “hỗ trợ” này có đang đẩy tôi vào một vòng xoáy nguy hiểm?